Chuyển đến nội dung chính

Một góc nhìn khác: Câu chuyện người nông dân và con quỷ

Hẳn bạn thấy người nông dân đã 3 lần làm cho con Quỷ bị hớ rất đau, nhưng làm như thế thì chỉ được lợi có 3 mùa thôi từ mùa thứ 4 người nông dân mất cơ hội kiếm sống. Cuộc đời người nông dân đâu chỉ có kéo dài 3 năm.
Vậy nên, nếu bạn không làm ăn một cách công bằng, không có tầm nhìn thì sớm muộn cũng sẽ lụi bại.

Hãy làm để đôi bên cùng có lợi cuộc sống chắc chắn sẽ vui hơn.

Một góc nhìn khác
http://matkhac.blogspot.com

~~~~~~~~~~~~~~~~

Ngày xưa, đất đai đều bị loài quỷ chiếm mất cả. Một hôm có người nông dân vào rừng tìm củ cải. Anh đang cuốc đất thì có một con quỷ chạy lại và quát lên:
- Anh kia, ai cho anh vào rừng của ta? Anh muốn chết à?
Người nông dân bình tĩnh nói:
- Quỷ ơi! Đừng ăn thịt tôi. Quỷ để tôi gieo cải. Khi cây lớn lên, tôi chỉ lấy gốc thôi, còn ngọn xin nhường Quỷ.
Thấy không làm gì mà lại được ăn, Quỷ bằng lòng, bèn nói:
- Được, nhưng anh phải giữ đúng lời hứa đấy. Nếu không đừng hòng vào rừng này nữa.
Củ cải lớn, người nông dân dỡ lấy củ, để lại ngọn cho Quỷ. Quỷ ăn thấy đắng, tức lắm nhưng không làm gì được.
Sang mùa sau, người nông dân lại vào rừng tiếp tục trồng. Gặp Quỷ, người nông dân hỏi:
- Thế Quỷ định lấy gốc hay ngọn?
Bực tức vì lần trước đã không được ăn, lần này Quỷ đòi lấy gốc. Người nông dân trồng lúa. Lúa chín vàng, người nông dân gặt lúa gánh về, để lại gốc cho Quỷ.
Gốc rạ không ăn được, Quỷ tức sủi bọt mép, đòi mùa sau ăn cả ngọn lẫn gốc. Quỷ nghĩ "dù người trồng gì thì kết quả thu hoạch cũng về ta cả". Nhưng chẳng chịu thua Quỷ, người trồng ngô. Vì ra sức chăm bón nên bắp ngô rất to. Mỗi cây có đến hai, ba bắp. Đến mùa người mang quang gánh hối hả trảy ngô gánh về, để lại cả gốc lẫn ngọn cho Quỷ.
Nhìn những thân ngô khô đét không ăn được, Quỷ hậm hực chạy vào rừng.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Sống một mình, khi nào ổn, khi nào không ổn?

Tuổi trẻ : Ở độ tuổi này, sống một mình có thể mang lại sự độc lập và tự do. Bạn có thể tự quyết định về cuộc sống và sự phát triển cá nhân mà không phụ thuộc vào người khác. Tuy nhiên, cũng có thể cảm thấy cô đơn và thiếu sự hỗ trợ của gia đình hoặc bạn bè. Trung niên : Trong giai đoạn này, sống một mình có thể đem lại sự tự chủ và khám phá bản thân mới. Bạn có thể tận hưởng sự yên bình và tự do quản lý thời gian của mình mà không cần phải lo lắng về người khác. Trách nhiệm làm chồng/vợ bạn không phải thực hiện. Trách nhiệm lớn hơn là làm bố/ làm mẹ bạn không phải thực hiện - như thế là quá thoải mái so với người khác. Tuy nhiên, cũng có thể gặp khó khăn trong việc quản lý các trách nhiệm hàng ngày một mình và thiếu sự hỗ trợ trong các tình huống khó khăn. Tuổi già : Sống một mình ở tuổi già có thể mang lại sự độc lập và tự do tương tự như ở các độ tuổi trước. Tuy nhiên, có thể xuất hiện những thách thức về sức khỏe và an sinh xã hội, đặc biệt là khi cần sự chăm sóc và hỗ trợ từ ng...

Đam mê - Nghiện

Dù có sự phân biệt giữa "nghiện" và "đam mê," nhưng cũng có một số điểm dễ nhầm lẫn do cả hai đều có thể mang lại sự hứng thú và động lực. Dưới đây là một số điểm mà người ta có thể nhầm lẫn: Động Lực và Hứng Thú: Đam Mê: Người có đam mê thường có động lực và hứng thú mạnh mẽ, nhưng họ có khả năng kiểm soát và quản lý sự đam mê của mình. Nghiện: Người nghiện cũng có thể có động lực và hứng thú, nhưng khả năng kiểm soát của họ thường bị suy giảm, dẫn đến sự phụ thuộc không lành mạnh. Thời Gian và Năng Lượng: Đam Mê: Người có đam mê có thể dành nhiều thời gian và năng lượng cho hoạt động mà họ yêu thích mà không gây ảnh hưởng tiêu cực đáng kể đến cuộc sống hàng ngày. Nghiện: Người nghiện có thể hiệu quả giảm sút về mặt thời gian và năng lượng do sự phụ thuộc và ảnh hưởng tiêu cực đối với các khía cạnh khác của cuộc sống. Sự Kiểm Soát: Đam Mê: Người có đam mê thường giữ được sự kiểm soát về mức độ và thời gian họ dành cho hoạt động đam mê. Nghiện: Ngược lại, ngườ...

Cô giáo trẻ mới về trường chỉ hỏi đúng 1 câu, đám học sinh hư hỏng chết lặng…

Đây là một câu chuyện có thật trong lịch sử. Tại một trường trung học ở Mỹ, có một lớp học nọ với 26 em học sinh cá biệt. Những em học sinh trong lớp học này đều có tiểu sử không mấy hay ho: em từng tiêm chích ma túy, em từng vào trại cải tạo, thậm chí có một học sinh nữ mà trong một năm đã phá thai tới 3 lần. Gia đình đều chán nản và đã buông bỏ chúng, các thầy cô giáo trong trường thậm chí cũng coi chúng là đồ bỏ đi. Tưởng chừng cuộc sống đã hết hi vọng thì một ngày kia, Phila, một cô giáo mới về trường đã tình nguyện làm chủ nhiệm của những đứa trẻ hư hỏng này. Khác với suy đoán của bọn trẻ, trong ngày đầu tiên nhận lớp, Phila đã không hề quát nạt hay ra oai với chúng. Trong chiếc đầm lụa màu xanh nhạt, mái tóc màu nâu hạt dẻ búi cao, Phila bước nhẹ lên bục giảng. Cô dịu dàng nhìn xuống lũ trẻ một lượt rồi cất tiếng với vẻ trầm ngâm: “Cô sẽ kể cho các em nghe về quá khứ của 3 người đàn ông khác nhau: Người thứ nhất đã từng có những vụ bê bối về chính trị, rất tin vào y thuật của thầ...